Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

DÀNH CHO CÁC ANH CHỊ EM KẾ TOÁN THUẾ: Những điểm mới của Luật sửa đổi, bổ sung Luật Thuế thu nhập cá nhân có hiệu lực từ 01/7/2013


Kết luận tóm tắt: 
Luật Thuế TNCN sửa đổi, bổ sung đã thể hiện tinh thần "khoan sức dân", giảm nghĩa vụ đóng góp, nghĩa vụ nộp thuế của người lao động trong ngắn hạn nhưng lại bồi dưỡng nguồn thu trong dài hạn và giảm bớt các thủ tục hành chính về thuế cho NNT khi thực hiện kê khai, quyết toán thuế TNCN.
Các anh chị em cẩn thận trong việc phân bổ, hạch toán lương 6 tháng cuối năm 2013. Bởi lẽ xem ra tình hình này là đến cuối năm 2013, đầu 2014 lại có hướng dẫn quyết toán thuế TNCN với hình thức cộng lại thu nhập cả năm, chia đều 12 tháng, sau đó miễn 6 tháng cuối năm nhưng lại tính thuế 6 tháng đầu năm đấy nhé.

Và đây là nội dung chi tiết:

1. Về Thu nhập chịu thuế:

Các khoản phụ cấp, trừ cấp được trừ: Bổ sung thêm khoản trợ cấp mang tính chất bảo trợ xã hội và các khoản phụ cấp, trọ cấp khác không mang tính chất tiền lương, tiền công theo quy định của Chính phủ.

Việc liệt kê cụ thể các khoản phụ cấp, trợ cấp như Luật cũ số 04/2007 tuy có tạo thuận lợi trong thực hiện nhưng lại không bao quát được các trường hợp có khoản phụ cấp, trợ cấp mới phát sinh theo quy định của các văn bản pháp luật về lao động, về BHXH hoặc các khoản phụ cấp, trợ cấp đến nay không còn nữa (trợ cấp bảo trợ xã hội) do đã được thay đổi bằng chính sách khác. Việc bổ sung thêm nội dung này để đảm bảo Luật không bị lạc hậu khi có phát sinh các khoản phụ cấp mới.
Về thu nhập từ chuyển nhượng bất động sản: Bổ sung thêm các khoản thu nhập khác nhận được từ chuyển nhượng bất động sản dưới mọi hình thức.

Việc quy định này để bao quát được các trường hợp thực tế có thu nhập từ chuyển nhượng bất động sản dưới hình thức khác như người có bất động sản làm hợp đồng uỷ quyền mà người được uỷ quyền có cả quyền cho, tặng, chuyển nhượng bất động sản….

2. Về miễn thuế TNCN: Bổ sung Tiền lương hưu do quỹ hưu trí tự nguyện chi trả hàng tháng.

Để đảm bảo công bằng giữa người có lương hưu do Quỹ bảo hiểm xã hội chi trả hiện đang được miễn thuế TNCN và lương hưu do quỹ hưu trí tự nguyện chi trả, đồng thời khuyến khích cá nhân tham gia vào quỹ hưu trí tự nguyện thì việc miễn thuế đối với thu nhập từ lương hưu nhận được từ quỹ hưu trí tự nguyện chi trả hàng tháng và không tính vào thu nhập tính thuế đối với khoản đóng góp vào quỹ hưu trí tự nguyện tương tự như đối với Quỹ Bảo hiểm xã hội là cần thiết.

3. Kỳ tính thuế: “Kỳ tính thuế theo từng lần chuyển nhượng hoặc theo năm đối với thu nhập từ chuyển nhượng chứng khoán.”.

Để tạo thuận lợi cho nhà đầu tư được lựa chọn phương pháp tính thuế, Luật sửa đổi, bổ sung Luật thuế TNCN bỏ cụm từ “Trường hợp cá nhân áp dụng kỳ tính thuế theo năm thì phải đăng ký từ đầu năm với cơ quan thuế”.

4. Về giảm trừ gia cảnh:

“1. Giảm trừ gia cảnh là số tiền được trừ vào thu nhập chịu thuế trước khi tính thuế đối với thu nhập từ kinh doanh, tiền lương, tiền công của đối tượng nộp thuế là cá nhân cư trú. Giảm trừ gia cảnh gồm hai phần sau đây:

a) Mức giảm trừ đối với đối tượng nộp thuế là 9 triệu đồng/tháng (108 triệu đồng/năm);

b) Mức giảm trừ đối với mỗi người phụ thuộc là 3,6 triệu đồng/tháng.

Trường hợp chỉ số giá tiêu dùng (CPI) biến động trên 20% so với thời điểm Luật có hiệu lực thi hành hoặc thời điểm điều chỉnh mức giảm trừ gia cảnh gần nhất thì Chính phủ trình Ủy ban thường vụ Quốc hội điều chỉnh mức giảm trừ gia cảnh quy định tại khoản này phù hợp với biến động của giá cả để áp dụng cho kỳ tính thuế tiếp theo.”

Từ năm 2009 đến nay, do tác động của khủng hoảng tài chính và suy thoái kinh tế toàn cầu, nền kinh tế - xã hội nước ta gặp nhiều khó khăn, giá cả hàng hoá, dịch vụ tăng cao làm ảnh hưởng đến đời sống người nộp thuế. Để thực hiện việc giảm tỷ lệ động viên thuế, phí trên GDP theo Chiến lược cải cách hệ thống thuế đến năm 2020, đảm bảo tính ổn định của chính sách cho giai đoạn sau năm 2014, đồng thời để có sự quan tâm, chia sẻ của Nhà nước đối với người nộp thuế trước bối cảnh khó khăn của nền kinh tế, do đó Quốc hội đã nâng mức giảm trừ cho đối tượng nộp thuế từ 4 triệu đồng/ tháng lên 9 triệu đồng/ tháng và mức giảm trừ đối với mỗi người phụ thuộc từ 1,6 triệu đồng/ tháng lên 3,6 triệu đông/ thang.

5. Về thu nhập tính thuế:

“Thu nhập tính thuế đối với thu nhập từ kinh doanh, tiền lương, tiền công là tổng thu nhập chịu thuế quy định tại Điều 10 và Điều 11 của Luật này, trừ các khoản đóng góp bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm trách nhiệm nghề nghiệp đối với một số ngành, nghề phải tham gia bảo hiểm bắt buộc, quỹ hưu trí tự nguyện, các khoản giảm trừ quy định tại Điều 19 và Điều 20 của Luật này

Chính phủ quy định mức tối đa được trừ đối với khoản đóng góp quỹ hưu trí tự nguyện quy định tại khoản này.”

Hiện nay, Việt Nam đang hình thành mô hình quỹ đầu tư mới và có xu hướng phát triển trong tương lai là quỹ hưu trí tự nguyện. Quỹ này góp phần phát triển thị trường vốn, thị trường chứng khoán, hỗ trợ các chương trình an sinh xã hội, giảm bớt gánh nặng chi tiêu ngân sách nhà nước. Do đó, bổ sung khoản bảo hiểm thất nghiệp, quỹ hưu trí tự nguyện được trừ khi xác định thu nhập tính thuế TNCN.

6. Trách nhiệm của tổ chức, cá nhân trả thu nhập và trách nhiệm của đối tượng nộp thuế là cá nhân cư trú.

“1. Trách nhiệm kê khai, khấu trừ, nộp thuế, quyết toán thuế được quy định như sau:

a) Tổ chức, cá nhân trả thu nhập có trách nhiệm kê khai, khấu trừ, nộp thuế vào ngân sách nhà nước và quyết toán thuế đối với các loại thu nhập chịu thuế trả cho đối tượng nộp thuế;

b) Cá nhân có thu nhập chịu thuế có trách nhiệm kê khai, nộp thuế vào ngân sách nhà nước và quyết toán thuế theo quy định của pháp luật.

2. Tổ chức, cá nhân trả thu nhập có trách nhiệm cung cấp thông tin về thu nhập và người phụ thuộc của đối tượng nộp thuế thuộc đơn vị mình quản lý theo quy định của pháp luật.

3. Chính phủ quy định mức khấu trừ thuế phù hợp với từng loại thu nhập quy định tại điểm a khoản 1 Điều này và việc quyết toán thuế quy định tại khoản 1 Điều này."

Nguồn: Tổng hợp từ Tổng cục thuế.


Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

ĐÔI MẮT: CÙ BỨA

CÙ BỨA

. 
Hắn vừa đi vừa dọa. Bao giờ cũng thế, cứ không vừa ý gì là hắn dọa. Bắt đầu dọa trời. Có hề gì? Trời có của riêng nhà nào? Rồi hắn dọa đời. Thế cũng chẳng sao: đời là tất cả nhưng chẳng là ai. Tức mình hắn dọa ngay tất cả làng Dzú Ðại. Nhưng cả làng Dzú Ðại ai cũng nhủ, "Chắc nó trừ mình ra!" Không ai lên tiếng cả. Tức thật! Ồ! Thế này thì tức thật! Tức chết đi được mất! Ðã thế, hắn phải dọa cha đứa nào không thèm dây vào hắn. Nhưng cũng không ai ra điều. Mẹ kiếp! Thế thì có phí nước bọt không? Thế thì có khổ hắn không? Không biết sao ông bà già đẻ ra thân hắn cho hắn khổ đến nông nỗi này ? A ha! Phải đấy, hắn cứ thế mà dọa, hắn dọa kiện mọt gông ông bà già đẻ ra thân hắn, đẻ ra cái thằng Cù Bứa! À, nhưng mà hắn cũng từng kiện ông già mình đó thôi. Chuyện đất đai ấy mà! Cả làng Dzú Ðại có ai mà không biết...


Là con trai của người có nhiều đóng góp cho làng Dzú Đại, hắn được làng ưu tiên nhiều thứ, cử sang tận cái làng to thật to bên xứ tây để học đủ nghề, đủ ngành suốt mười mấy năm trời. Ngày về làng, hắn vác theo một đống giấy tờ nhằng nhịt chữ xứ lạ, vênh váo với đám dân làng chân đất mắt toét rằng giờ hắn đã là tay thầy kiện số một. Làng Dzú Đại mừng lắm, cái cây chăm bón bao năm, tốn bao công của cả làng, giờ đã đơm hoa kết trái, chắc sẽ sớm làm nở mặt nở mũi cho làng. Ấy thế mà niềm vui ngắn chẳng tày gang. Hàng ngày người ta chỉ thấy hắn la cà đầu xóm cuối thôn, dọa người ngày, hăm kẻ nọ để khoe cái mớ lý lẽ lượm lặt trong mười mấy năm xa làng, cứ như thể để chúng ở yên trong đầu một khắc là sẽ bốc mùi lên vậy. Đám dân làng vốn quen nghề "con trâu đi trước, cái cày theo sau", nghe hắn nói thì chẳng hiểu gì, mà cũng chẳng biết gì để hỏi nên chỉ biết khục khặc cái đầu, ra vẻ tâm đắc. Vài kẻ thừa chữ, thiếu nghĩa trong làng, vốn quen thói trí trá, vớ được hắn là kẻ huênh hoang nên kết thành một hội, thảy tôn hắn lên hàng lão đại. Như hạt é gặp nước, tính tự phụ trong hắn ngày càng trương phình lên. Trong mắt hắn, từ các vị tiên chỉ, hương chức trong làng đổ xuống chẳng là cái đinh gì cả. Là con dân trong làng mà hắn cứ nghĩ hắn là quan tây từ cõi văn minh nào đó về ngự trị ở cái xứ quê mùa này. Ra đường thì người ta thấy hắn vác mớ đơn đòi kiện cụ tiên chỉ, kiện cả hội đồng hương chính. Về nhà thì hắn kiện ông già hắn để tranh giành cái mảnh ruộng màu mỡ đầu làng. Ngứa mắt gì là hắn lại phát đơn dọa kiện. Có lần đám chó hoang giành ăn kêu nhắng ngoài cổng làm hắn tỉnh giấc giữa chừng, hắn cũng đùng đùng phát đơn kiện lũ chó hoang ấy. Lại có bữa, thấy lão kéo nhị trong làng nghêu ngao vài lời hòa điệu nhạc, hắn cũng sấn sổ đòi kiện lão vì tội "thêm lời cho nhạc không lời". Đơn kiện của hắn ngày nào cũng phát ra (hắn có tật kiện ai là muốn cả làng đều biết nên đơn chép nhiều bản, rải khắp làng), lâu ngày tụ lại, trắng cả bờ ruộng, bụi cây, rặng tre,.. của làng. Mấy thằng đánh dậm, thả lươn gặp lúc đau bụng, chỉ khoắng một cái là được mớ giấy, tọt vào bụi nào đó là xong. Dân làng lâu dần thành quen, nhắc đến hắn, người thở dài thương nhà hắn và cái làng này vô phước, kẻ biết việc thì cho rằng hắn học nhiều nên bị "mát dây". Có người tây học về lại bảo rằng hắn bị con rận chủ gì đó bên tây cắn phải nên sinh ra thói vĩ cuồng, thần kinh chính trị chính em gì đó. Ừ, cũng phải. Thảo nào hắn cứ hùng hổ đòi kéo đổ tượng thành hoàng làng, rồi có khi cao hứng leo lên nóc đình vỗ ngực đòi làm tiên chỉ của làng. Dân làng tức hắn lắm nhưng lại chẳng biết làm gì với hắn vì dây vào hắn có khác gì dây vào thằng hủi, thiệt thân mình. Thế rồi một ngày, người ta thấy hắn bị giải lên huyện. Cáo trạng về làng, người ta biết hắn bị tuyên 7 năm tù vì tội chống phá chính quyền. Làng Dzú Đại như con trâu mệt trút được cái ách cày.
Ảnh nhặt trên internet, chỉ mang tính minh họa


Bẵng đi một thời gian, những trò lố của Cù Bứa đã nhạt dần trong những lời đàm tiếu của dân làng Dzú Đại thì bỗng một ngày, tin tức về việc hắn đang tuyệt thực trong khám huyện hầm hập đổ về làng. Chẳng mấy chốc, tin hắn đang chết mòn vì nhịn ăn, thậm chí hắn bị mưu sát theo chân Hà Thị, vợ hắn, bay khắp làng trên xóm dưới, làm thằng mõ chạy theo bở cả hơi tai, ngót hết cả bát bánh đúc mới đớp hồi đầu hôm. Thị mới đi thăm chồng về. Làng Dzú Đại được phen nổi gió. Người ta tò mò muốn biết thằng Cù Bứa to béo phốp pháp nhịn ăn sẽ ra làm sao. Người ta thắc mắc một kẻ chưa bao giờ cho cái mồm ngơi nghỉ để dọa nạt người khác sẽ ngậm lại trước mâm cơm thế nào. Đámthừa chữ thiếu nghĩa thì đúng là như buồn ngủ gặp chiếu manh, như chó buồn ngáp được con ruồi béo. Bấy lâu nay chúng mất đi nguồn cảm hứng vô biên từ cái mồm hỗn hào của Cù Bứa. Người ta bảo chúng cũng bị lây cái bệnh rận cắn như Cù Bứa nhưng lại không có cái tố chất như hắn nên chỉ xúm xít với nhau thành bầy, rên ư ử để phối bè cho hắn. Từ ngày cái mồm trứ danh của hắn bị nhốt sau mấy bức tường khám huyện (chúng cho là hương lão làng đứng sau vụ này), hội của chúng hệt như phường bát âm thiếu mất giọng khóc thuê. Đã nhiều lần chúng tìm kiếm người thay thế hắn nhưng đều không thành công. Từ mấy bô lão quên nhiều hơn nhớ đến mấy ả giang hồ; từ những thằng tứ chiếng mặt dày đến dăm em thôn nữ nhiễm thói đua đòi. Mới đây nhất, chúng xúi một con bé mới đến tuổi cập kê, nhét pháo vào thùng phân đặt ở đầu làng, cho nổ. Cứt vàng bắn bẩn cả một góc tường đỏ của đình làng. Khi tuần đinh ra bắt được đem ra trị tội thì chúng lại tru tréo rằng hương lão đàn áp dân. Kể cũng lạ, cũng là những kẻ ăn gạo từ cánh đồng của làng, uống nước từ giếng trong làng, ăn cá ăn tôm từ con sông quanh làng vậy mà cứ đụng đến việc làng là chúng phá thối. Bệnh này của chúng khiến các vị hương lão tức lắm mà chưa biết sao trị cho dứt điểm được. Từ ngày Hà Thị về làng mang theo cái tin về chồng thị, đám "thừa chữ thiếu nghĩa" ngày nào cũng tụ tập ở quán lòng lợn tiết canh đầu làng để hóng xem tình hình sống chết của Cù Bứa. Quán này là của thằng Tễu, một tay có máu mặt trong nhóm. Tễu ta vốn chuyên nghề hoạn lợn lại biết thêm chút bói toán linh tinh làm quà nên chuyện thị phi làng trên xóm dưới quanh đi quẩn lại cũng tụ về trên bát tiết canh nhà gã. Nhờ vậy, quán của gã trở thành cái loa lớn nhất cho cả đám vung vãi thông tin ra cả làng. Dân làng Dzú Đại này không ai lạ gì Tễu bởi ngoài những trò lố, người ta còn thấy những điểm trùng hợp thú vị giữa nhân dạng và nghề nghiệp của gã. Này nhé... bị hai cặp bọng mắt phổng phao quá cỡ chèn ép, đôi mắt gã lúc nào cũng lim dim, lờ đờ như một gã bói lòa bẩm sinh. Cặp môi của gã dày cộp, đều nhau và thâm xì như hai nửa hòn dái lợn tiềm thuốc bắc chập lại. Hai điểm tiếp xúc ngoài cùng của hai nửa hòn dái lợn đó trễ xuống gần cằm tạo thành hai khóe mép rầu rĩ, ngược hẳn với hai khóe mép kéo đến tận mang tai của hình tượng chú Tễu trong dân gian. Cả cái cấu kiện"mắt thày bói, mồm dái lợn" ấy được đặt trên cái lưng dài khỏe khoắn như của một con lợn nọc. Một điểm mạnh nữa của Tễu khiến cho hội bệnh rận phải nể nang, nhất là trong thời điểm này, là Tễu vốn có mối quan hệ thân mật với Hà Thị. Dạo này, người ta thấy gã thường tháp tùng Hà Thị, bảo rằng lên huyện thăm hỏi tình hình Cù Bứa. Sớm đi, chiều tối về tới làng, anh ả thi nhau kể lể về tình trạng sức khỏe suy kiệt nhưng tinh thần rất anh dũng của Cù Bứa. Cả hội nâng ly rượu mà ngỡ nước mắt mình sóng sánh đáy ly. Ôi... Cù Bứa... tinh thần bất khuất của huynh ấy thật khiến các chiến hữu cảm phục khôn nguôi. Nào cùng cạn ly này mừng ngày thứ 20 Cù huynh vì nghĩa quên thân. Ngẫu hứng một gã ngửa cổ lên trời cảm thán: "Than ôi ... Anh đã uống tới giọt nước cuối cùng ... Ăn hạt cơm cuối cùng ... Nước thơm mùi cơn mưa ... Cơm thơm đồng lúa ...""Bụp ... chát!" - Không đợi gã thi sĩ vườn này dứt lời, lão lang băm Hừng Sớn dằn đôi đũa bóng loáng mỡ xuống bàn: "Không thể để Cù huynh chịu đói một mình được, tôi sẽ hưởng ứng bằng cách nhịn ..." - mắt lão đảo nhanh qua đĩa lòng lợn dang dở - "... tiết canh một tuần ...", cái đầu sợi trắng sợi đen của lão khựng bởi một ý nghĩ thoáng qua "bỏ mẹ rồi, trời nóng thế này mà bỏ món tiết canh mát ruột thì tiếc chết", rồi thẽ thọt nói tiếp: "... tại gia!". Đám còn lại bị bất ngờ, tự trách mình sao chậm chạp để cho lão lang băm kia nghĩ ra trò mới sớm hơn, vội nhao nhao đăng ký nhịn, người khúc dồi, kẻ miếng gan,... Có gã chậm mồm mép bị đám kia giành nhịn hết các món chính rồi, đành bẽn lẽn đăng ký nhịn món ... lạc rang vài ngày. Thôi kệ, hơi ê mặt tí nhưng lại được ăn ngon hơn đám kia mà vẫn có tiếng là hy sinh vì đại cuộc. Lão đồ gàn Chi lươn nghĩ :"Mình già rồi, còn sống ngày nào thì cứ phải ăn cho sướng miệng, dại gì mà nhịn" nên giả lả: "Ai cũng tuyệt thực rồi thì phải có người dành sức viết kiến nghị lên quan đòi thả người chứ!".
Ảnh nhặt trên internet, chỉ mang tính minh họa

☺☻☺

Chiều dịu nắng. Con đường nhỏ rải đá dăm rệu rạo dưới những bước chân khệnh khạng của một tấm thân phì nộn gần trăm cân thịt lẫn xương. Có cảm tưởng rằng cái bụng ưỡn ưỡn kia đang kéo theo cả phần còn lại của cơ thể tiến về phía trước. Tay trái kẹp một cái tráp sát hông, tay phải hơi khuỳnh ra vì vướng bọng mỡ dưới nách, như một mái chèo quạt gió giúp cái bụng đẩy người đi tới, thi thoảng lại nhấc lên, cung lại chỉ trỏ vào đám lao xao người đang vịn vào mấy song ngục ngó ra, vẻ dọa nạt. Là hắn. Nếu không có bộ áo tù khoác trên người, chẳng ai là không dám tin rằng hắn là một viên quan cai ngục nào đó đang đi kiểm tra tình hình trại giam, nhất là sau lưng hắn có hai tên ngục tốt còm ròm lẽo đẽo theo. Hắn vừa đi vừa dọa. Căn bệnh rận cắn sinh vĩ cuồng này ghê thật. Đã hơn 2 năm ở trong ngục thất, bị cách ly khỏi thế giới danh vọng bon chen ngoài đời mà hắn chẳng thuyên giảm gì cả. Hắn như kẻ say. Say quyền lực. Say chính mình. Nhưng cơn say của hắn tràn cơn này qua cơn khác, thành một cơn dài, mênh mông, hắn ăn trong lúc say, thức dậy vẫn còn say, nói chuyện trong lúc say, dọa nạt trong lúc say, kiện tụng trong lúc say, để rồi say nữa, say vô tận. Chưa bao giờ hắn tỉnh và có lẽ hắn chưa bao giờ tỉnh táo, để nhớ rằng hắn chẳng là cái thá gì ở đời. Có lẽ hắn cũng không biết rằng hắn là thằng hề phá hoại của làng Dzú Ðại, đã tác quái cho chính gia đình mình. Hắn biết đâu vì hắn làm tất cả những việc ấy trong khi người hắn say; hắn say thì hắn làm bất cứ cái gì người ta xúi bẩy hắn làm. Tất cả dân làng đều sợ dây vào hắn và tránh mặt hắn mỗi lần hắn qua. Trong cơn say của hắn, chẳng ai, chẳng cái gì có nghĩa lý gì cả. Vì thế cho nên hắn dọa hay là chẳng vì cái gì hắn cũng dọa, cứ hứng lên là hắn dọa. Hắn dọa nạt như những người điên lảm nhảm. Giá hắn điên thật thì có lẽ chẳng ai thèm để ý đến hắn. Khổ cho hắn và cho người, hắn lại không điên thật. Bởi vậy hắn bị tống vào ngục này thay vì trại tâm thần. Nên hắn tiếp tục dọa, cũng như chiều nay hắn dọa. 
Ảnh nhặt trên internet, chỉ mang tính minh họa
Hắn dọa kiện trời và đời. Hắn dọa kiện cả làng Dzú Ðại. Hắn dọa kiện tất cả những đứa nào không thèm đếm xỉa đến hắn. Tay phải hắn dứ dứ vào đám phạm nhân đang giương đôi mắt uể oải nhìn hắn qua song ngục thất, tay trái tung tẩy cái tráp chứa đống đơn kiện thảo sẵn, chỉ chừa chỗ điền tên người bị kiện, bảo bối của hắn. Nhưng cũng mặc, ai mà hoài hơi, họ đã quá quen với trò này của hắn rồi! Đến mấy tên ngục tốt ở đây còn là bị đơn của hắn cả. Có lần hắn nằng nặc đòi kiện một tên lính lên quan trên vì hắn cho rằng tên này mở cửa lều hắn vào buổi sáng làm gió lạnh thổi vào cốt để cho hắn trúng gió mà chết, tức là có mưu đồ ám sát hắn. Phận tù nhân nhưng hắn ra yêu sách đủ đường nên nhiều khi mấy tên lính cũng ức lắm, nếu không có căn dặn trước của ngục quan thì có lẽ cái thân béo của hắn còn phù nề hơn nữa vì ăn gậy rồi. Mà kể cũng lạ, không hiểu sao các quan trên lại đối xử tử tế với cái thằng tù dở người này như vậy. Không chỉ được chu cấp ăn uống đầy đủ, hắn còn được ngục quan cấp riêng cho một túp lều ở vườn chuối trong trại giam. Mỗi lần vợ hắn tới thăm, khi về qua cổng gác, mấy tên lính đều thấy nhựa chuối dính thành vệt dài sau lưng áo thị. Có tên lính già hiểu chuyện nói rằng hắn là con của một quan to, có công lớn với triều đình nên dù phạm tội (hoặc cha mẹ hắn dạy không nổi nữa nên đẩy vào đây) vẫn được ưu ái. Mọi người cũng lấy thế làm hợp lý nên cũng chẳng để bụng với những trò lố của hắn làm gì nữa. Vả lại, chuyện bực mình ở cái chốn tù đày này thì có thiếu gì, thêm một rắc rối nữa cũng có đến nỗi nào đâu. Thế nên hai tên lính đi sau hắn chỉ uể oải ngáp vặt, mặc cho hắn bi bi bô bô với đám tù nhân mà cũng có thể là tự nói mình hắn: "Chúng mày yên đấy, tao đi nói chuyện với quan một lúc có việc quan trọng".


Nhác thấy dáng hắn khệnh khạng trước sân, ngục quan dõng dạc hỏi với ra:
- Anh Cù đấy phỏng? Vào đây ... vào đây ...
Hắn ngồi phịch xuống ghế, tay phải với lấy chén nước chè xanh, tợp một hớp, tay trái vẫn khư khư cái tráp.
- Thế quan gọi tôi lên có chuyện gì nhể?
Ngục quan với ấm chè, châm thêm vào chén cho hắn.
- Anh Cù dạo này thấy trong người thế nào?
- Tôi đang rầu vì tăng cân đây. Hơn chín chục rồi đó.
- Ô, thế thì gần bằng con lợn sắp xuất chuồng nhà tôi rồi ... đùa tí thôi ... tôi nghe nói mấy ngày nay anh không ăn cơm trại nữa mà vẫn tăng cân à?
- Úi dào, tại con vợ tôi nó dạo này mang đến nhiều món quá, ăn không xuể thì làm sao mà ăn cơm trại nữa.
- Ồ, thế mà ngoài kia người ta đang đồn ầm lên rằng anh đã tuyệt thực hơn chục ngày nay rồi.
- Điên à? Nhịn một bữa tay chân đã bải hoài rồi, sao mà nhấc nổi tấm thân này lên. Mười mấy ngày? Sư bố đứa nào lếu láo vậy? Nó tính trù tôi chết à? Quan chỉ nó cho tôi để tôi kiện cho nó rã họng ra...
- Ấy là tôi nghe người ta nói thế, rằng vợ anh thăm nom anh về kể lại như vậy. Chúng còn đồn rằng anh bị quan ngược đãi, bị lính hành hung.
- Ơ tiên sư bố lũ ngồi lê đôi mách. Ai mà chạm vào người tôi, lơ mơ tôi cho một phát chết ngay chứ đừng nói gì... Kiện cho mọt gông bây giờ.
- Anh nói thế thì tôi yên tâm rồi. Chỉ sợ rằng anh có gì phật ý mà không cho chúng tôi được biết, để trong lòng ấm ức không tốt cho sức khỏe.
- À, thật ra tôi có việc này muốn nhờ quan ... - Hắn gãi gãi tai ra chiều bối rối. Lần đầu tiên quan ngục chứng kiến điều này từ hắn.
- Có gì anh cứ tự nhiên nói ra.
- Ờ thì ... quan biết đấy ... từ ngày quan bắt đi ở tù, tôi lại sinh ra thích đi ở tù, đúng thế đấy, tôi có nói gian thì quan cứ kiện tôi đi. Quả thật đi ở tù sướng quá! Ði ở tù có cơm để mà ăn, có lính gác cho ngủ mà chẳng phải lo cơm áo gạo tiền gì sất. Bây giờ về làng về nước, chắc quái gì đã sướng hơn vậy.
- Anh cứ nói quá, nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại.
- Đấy tôi nói thật mà quan lại không tin. Giờ tôi nhờ quan, sắp tới nếu con vợ tôi tới thăm, quan chỉ cho nó gặp tôi ở phòng tiếp khách thôi. Bảo với nó rằng tôi đang bị phạt, không được hưởng mười hai canh giờ "lều hạnh phúc".
- Ơ... chuyện này ...
- Không ơ ớ gì cả, tôi nhờ thì quan cứ làm giúp. Tôi có lý do của tôi. Thế nhé, tôi kiếu.
- Ờ... cũng được - Mặt quan ngục còn chưa hết nghi hoặc - À, mà anh đợi chút ... Thầy thư lại đâu ...
Lão thư lại gày đét ngồi bên thư án trong góc phòng lật đật đứng dậy chạy tới, trên tay phất phơ tờ giấy dó. Quan ngục cầm tờ giấy từ tay lão thơ lại, trải ra trước mặt Cù Bứa. Ồ, thì ra là một bức họa người. Cái bụng phệ này, cái tay trái đang kẹp cái tráp này, cái tay phải cung cung cầm chén chè này. Đích thị là hắn. Thì ra trong lúc hắn ngồi nói chuyện với quan, lão thư lại đã kịp họa một bức hình về hắn.
Quan ngục không đợi hắn cất tiếng hỏi đã giả lả: "Anh Cù này, lão thư lại nói anh rất tốt tướng, giống như rồng ẩn trong ao tù, sau này nhất định thành công. Vừa rồi lão mạn phép trộm họa lại hình anh để ghi nhớ thời gian anh ở cùng chúng tôi. Mong anh không giận. Nếu được anh cho tôi xin vài chữ làm kỷ niệm".
Hắn lặng đi trong khoảng khắc vì bất ngờ. Trước giờ hắn vẫn không hề nghi ngờ gì về tài năng, về sự vĩ đại của bản thân mình nhưng quả thực hắn không ngờ rằng quan ngục cũng là người trọng vọng hắn đến vậy. Cố kiềm niềm kiêu hãnh như một làn hơi nóng đang chực xịt ra từ hai lỗ mũi, hắn cầm cây bút và bằng tất cả sự khâm phục bản thân mình, phóng lên mặt giấy, ngay dưới chân dung mình dòng chữ: Đệ nhất trạng sư Cù Bứa.


Đêm trăng. Cái vườn phẳng ngổn ngang những bóng chuối đen đen như những cái áo nhuộm vắt tung trên bãi. Và những tàu chuối nằm ngửa, ưỡn cong cong lên hứng lấy trăng xanh rời rợi như là ướt nước, thỉnh thoảng bị gió lay lại giẫy lên đành đạch như là hứng tình. Chân vắt chữ ngũ, Cù Bứa ngửa bụng trên cái chõng tre, mắt dõi ra ngoài lều nhìn những tàu chuối nhưng không tập trung được bởi cái hơi nóng kiêu hãnh ban chiều còn chưa tan hết mà đang phì phò theo nhịp hắn thở. Với tay lấy cốc sữa "Em xưa" mới pha, hắn làm cái ọt một hơi, vỗ về cái bao tử nãy giờ đang ọc ạch đòi ăn. Sư bố thằng nào lại phao tin hắn tuyệt thực cơ chứ. Lẽ nào có đứa muốn xỏ xiên thân hình ú na ú nần của hắn. Mà đứa nào có thể làm điều đó nhỉ? Quan ngục nói là vợ hắn kể với mọi người như vậy. Không nhẽ...

Đêm hôm đó cũng trăng. Hà Thị cởi áo ra, ngồi tựa vào gốc chuối, dáng ngồi không kín đáo. Hai tay thị buông xuôi, cái yếm xẹo xọ để trật ra cái sườn nây nây, mặt thị hơi ngước lên, mồm he hé như chực chờ cắn một miếng trăng đang lơ lửng trên đầu. Người đàn bà hồi xuân và ánh trăng lẳng lơ, niềm khao khát không biết nặng hơn ở bên nào. Dạo này thị rất tích cực lên thăm hắn, cùng nhiều đồ tẩm bổ hơn trước. Cũng từ đấy hắn cảm thấy trong người không ổn lắm. Không hiểu do sự gia tăng của tuổi tác hay của sự phì nộn mà hắn cảm thấy mất tự tin trước những cơn sóng cuối mùa đang dào dạt nơi thị. Thiếu tự tin là điều chưa từng có trong suy nghĩ của hắn trước nay. Thậm chí trong chuyện này trước đây hắn còn tự thấy không an tâm khi làm như những người bình thường, thay vì chỉ dùng một cái bong bóng cá, hắn trùm cả hai cái lên cho chắc chắn. Hắn còn nhớ như in lần gần đây nhất hắn lồng 2 cái bong bóng cá vào nhau là đêm mà đám tuần đinh bắt gặp hắn đang bóp chân cho bà ba nhà cụ bá ở quán trọ làng bên. Ấy vậy mà bây giờ hắn sợ. Nỗi sợ hãi của thằng đàn ông bất lực càng nhân lên gấp bội đối với một kẻ vĩ cuồng như hắn. Hắn bối rối như cậu trò nhỏ bị điểm kém đứng trước bà mẹ đang háo hức muốn thấy kết quả học tập tốt từ con mình.
- Tướng quân đâu rồi? Thành đang chờ quân kéo vào giải phóng này! - Tiếng thẽ thọt phát ra từ gốc chuối mà như tiếng sét giữa đêm thanh, khiến hắn bấn loạn.
- Giải phóng ... phỏng dái con mẹ gì ... - Hắn làu bàu vô thức.
- Mình nói gì cơ? Phỏng cái gì?
- À ... ờ ... hôm trước bị cảm ... ăn bát cháo hành, run tay đổ mẹ nó vào chỗ đó. Phỏng rồi! - Hắn vội chống chế, phao câu hơi hẩy về sau, mặt nhăn lại ra vẻ còn đau đớn dù đang thầm khoái trá tự khen cái khả năng ứng đối nhanh như chớp của mình. Đúng là đệ nhất trạng sư có khác!
- Ối ... vậy có sao không mình? Để tôi xem nào. - Từ gốc chuối, Hà Thị chồm dậy, sấn về phía hắn, giọng quan tâm không giấu hết được sự thất vọng não nề.
- Không sao ... không sao ... đỡ rồi ... thầy lang bảo chỉ phải tuyệt thực ... à không ... tuyệt dục một thời gian nữa cho nó lành hẳn thôi - Hắn hơi lùi lại theo phản xạ, tay phải xua xua trong khi tay trái cầm cái tráp đơn kiện che trước hạ bộ. Mặt hắn hình như hơi ửng đỏ vì hắn cảm thấy nong nóng nơi gò má. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời hắn đỏ mặt. May mà ánh trăng chưa đủ khả năng để phơi bày điều đó dưới ánh sáng của mình. Có lẽ trăng cũng sợ bị hắn kiện vì xâm phạm bí mật riêng tư.

☺☻☺

Mỗi buổi sáng làng Dzú Đại lại được đánh thức bằng tiếng loa loa của thằng mõ cấp báo về số ngày tuyệt thực của Cù Bứa. Hôm nay đã là ngày thứ 22 rồi. Tiên sư nhà nó, sao thằng này sống dai thế nhỉ? Đó là thắc mắc chung của đám dân làng bực bội vì bị làm phiền mỗi sớm, của tay chủ nhà đòn nơi cuối xóm, và của cả đám chiến hữu của hắn. Sự đời nhiều khi rất lạ, những kẻ luôn khoe khoang tình thâm nghĩa nặng, miệng thì kêu gào ủng hộ hắn nhưng trong lòng hơn ai hết lại muốn hắn chết đi, càng sớm càng tốt. Chúng luôn khát khao một vật tế thần, miễn không phải là bản thân chúng, để làm biểu tượng, làm lá chắn cho những hành động chống lại hội đồng hương lão của làng. Cái chết của Cù Bứa sẽ là lý do không thể tốt hơn để chứng tỏ với dân làng rằng cái hội đồng ấy là một đám hãm hại dân lành. Mấy ngày nay, phong trào cùng tuyệt thực (mỗi người một món) cũng được chúng tự đánh giá là rất gây tiếng vang. Dẫu vậy, đôi khi trong quán lòng lợn của thằng Tễu lại buột ra tiếng chửi đổng đầy vẻ nuối tiếc khi nhìn thấy bát tiết canh mát rười rượi.

"Lệnh quan về làng ... lệnh quan về làng...", tiếng thằng mõ lanh lảnh, thoắt ẩn thoắt hiện luồn lách qua những rặng tre. Dân làng Dzũ Đại lũ lượt kéo về đình làng, cứ như thể họ đã chờ cái tin này lâu lắm rồi. Chắc thằng Cù Bứa chết rồi, hai mấy ngày rồi còn gì, không khéo chỉ còn da với xương... Tiếng rì rầm bàn tán xôn xao một góc làng chỉ lắng xuống khi tiếng đằng hắng khô khốc của lão thư lại gày gò vang lên.
"Mọi người nghe đây ... ừm ... vừa qua quan trên có nghe thông tin rằng ...à ờ ... có kẻ phao tin đồn nhảm về việc phạm nhân Cù Bứa tuyệt thực trong tù. Nay quan trên cử lão về làng ... ừm ... để nói rõ với dân làng rằng .. ừm ... Cù Bứa vẫn đang rất khỏe mạnh ... ừm... Hắn có lời hỏi thăm dân làng và gửi về đây bức họa mới nhất về hắn để dân làng an tâm ...".
Ảnh nhặt trên internet, chỉ mang tính minh họa
Ơ kìa. Chính là hắn chứ ai. Cái kiểu kè kè cái tráp thế kia thì không lẫn vào đâu được. Ối, hắn béo ú thế kia mà bảo nhịn ăn gần tháng nay rồi. Láo khoét. Đúng là nét chữ của hắn kia rồi. Cái kiểu ký tên đó của hắn thì dân làng này còn lạ gì nữa, không chừng mấy tờ đơn kiện của hắn còn lẩn khuất đâu đó trong mấy bụi tre kia kìa. Hóa ra là trò lừa à? Cả góc làng Dzú Đại lại râm ran như ve vào hè, láo nháo như ong vỡ tổ, chẳng ai để ý đến đám "thừa chữ thiếu nghĩa" đang tiu nghỉu bấm nhau lủi thủi ra về.
"Có ai thấy Hà Thị đâu không nhỉ?" - một ai đó lên tiếng.
"Hình như sáng nay lại lên huyện thăm chồng rồi. Đi cùng ông Tễu thì phải, cái lưng lợn nọc đó cấm lẫn vào đâu được"- tiếng một ai đó vọng lên rồi lại nhanh chóng chìm vào biển âm thanh của đám dân làng Dzú Đại. Tục truyền từ đó, làng Dzú Đại có câu ca dao còn lưu truyền đến tận ngày nay:
Khảnh ăn như Cù con tuyệt thực,
Dậm dựt như Hà Thị vắng Cù
./.

==================
(Kính lạy hương hồn cụ Nam Cao và cụ Chí Phèo. Chuyện kể ăn theo các cụ, ai tin ráng chịu!)

Nguồn: http://www.doimat.cuanhcuem.net/2013/06/cu-bua.html

Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

ĐÔI MẮT: Chuyện lịch sử của "nhà sử học": nhầm nhọt chi đây?

Sau khi bài "Sâu bít" hóa nghị trường hay nhố nhăng chính trị của blog Đôi Mắt ra mắt mọi người, bạn đọc Nguyễn Ngọc Loan có thắc mắc rằng:
"Có thắc mắc là tại sao DTQ "nổi" thế nhưng thông tin về DTQ khá nghèo nàn, tiểu sử ấy mà. Cứ như là có ai đó cố dấu đi vậy? Ví dụ như "nhà sử học lỗi lạc" làm gì , ở đâu từ 1965 đến 1975, từ 1975 đến 1999 ... chẳng hạn. Rồi tại sao quê Bến Tre mà lại sống ở Hà Nội, rồi lại là dân biểu của Đồng Nai?"
Tôi đã có trả lời bạn Nguyễn Ngọc Loan tại đây.
Bản thân ông Dương Trung Quốc cũng thổ lộ rằng"Tôi có một lý lịch nghề nghiệp rất đơn giản: sinh ra, lớn lên, đi học, thi học sinh giỏi môn sử phổ thông rồi tốt nghiệp khoa sử Đại học Tổng hợp Hà Nội, về Viện Sử học công tác cho đến khi về hưu vẫn tiếp tục hoạt động trong một hội nghề nghiệp của giới sử học và làm một tờ báo của Hội Sử"

Mọi chuyện tưởng đơn giản thế là xong nhưng tôi lại phát hiện một bài báo đăng trên tờ Thể thao & Văn hóa (thuộc Thông tấn xã Việt Nam) ngày 13/09/2010, với tựa đềNhà sử học Dương Trung Quốc và nếp nhà Hà Nội. Tác giả bài báo, "trong tiếng nhạc Đoàn Chuẩn", đã "được tiếp kiến nhà sử học Dương Trung Quốc và lắng nghe lối nói hấp dẫn cùng cả “pho chuyện” dồi dào của ông" vào một "Buổi tối mưa". Trong "pho chuyện dồi dào của ông" mà tác giả kể lại cho độc giả có chi tiết đáng chú ý sau:
"Ông nội là cụ Dương Trung Giao - chủ hãng nước mắm Liên Thành, là người duy tân, làm kinh tế để nuôi chí. Hãng Liên Thành bảo trợ cho trường Dục Thanh ở Phan Thiết nơi Nguyễn Tất Thành dạy học. Ra Hà Nội, cụ mua ngôi nhà 27 Hàng Đường từ 1917, lấy vợ là Nguyễn Thị Hợi, người Ngọc Thụy".
Đây là một thông tin rất quan trọng, cho thấy gia đình "nhà sử học" Dương Trung Quốc có mối liên hệ với Bác Hồ từ trước khi Bác rời Việt Nam đi tìm đường cứu nước. Có thể hiện nay chúng ta đã quá quen với nước mắm Chinsu, nước mắm Phú Quốc, nước mắm Nha Trang, nước mắm Cát Bà,.. mà không ấn tượng lắm với cái tên nước mắm Liên Thành, mặc dù đây là một cái tên lịch sử.

Tôi qua trang web của nước mắm Liên Thành thì thấy họ giới thiệu về lịch sử hình thành hãng thế này:
Cách đây 100 năm, ngày 06/06/1906, từ ý tưởng của chí sỹ Phan Châu Trinh. Công ty Liên Thành được thành lập tại Phan Thiết. Liên Thành là chủ sở hữu và sáng lập ra trường Dục Thanh Phan Thiết, nơi thầy giáo Nguyễn Tất Thành đã từng dạy học. Và cũng chính Liên Thành góp phần tổ chức, giúp đỡ tài chính cho nhà ái quốc Nguyễn Tất Thành vào Sài Gòn và sang Pháp.
...
Những Người Sáng Lập Gồm:
1- Nguyễn Trọng Lội (1871-1911). Cụ Nguyễn Thông quê ở Long An, năm 1849 đỗ Cử nhân, ra làm quan ở Cần Thơ. Khi Pháp đánh chiếm Nam Kỳ, ông tham gia chống Pháp. Khi Nam Kỳ thuộc Pháp, ông di cư ra Bình Thuận lập ra Bình Châu xã và dựng một tòa nhà nhỏ gọi là Ngoạ Du Sào để ở (nay thuộc khu di tích Dục Thanh). [Chỗ này trang web của hãng nước mắm viết hơi tối nghĩa. Tôi chú thích thêm: cụ Nguyễn Trọng Lội là con trai cả của danh sĩ Nguyễn Thông và là cổ đông lớn nhất của hãng nước mắm Liên Thành]
2- Nguyễn Qúy Anh (1881-1938) cũng là con trai cụ Nguyễn Thông.
3- Hồ Tá Bang (1875-1943), quê ở Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên, tham gia phong trào Duy Tân, nhưng cũng là người ái mộ cụ Phan Bội Châu.
4- Nguyễn Hiệt Chi (1870-1935), quê gốc ở Nghệ An, tham gia phong trào Cần Vương, sau vào Phan Thiết làm trợ giáo.
5- Trần Lệ Chất (1866-1968), quê ở Thanh Hà, Hà Tỉnh, tham gia phong trào Văn Thân của Phan Đình Phùng. Sau khi phong trào Văn Thân thất bại, năm 1895 ông ra làm việc với Pháp. Do biết chữ Pháp và chữ Hán ông được xếp vào ngạch Cao đẳng nhân viên là ngạch cao nhất của người bản xứ.
6- Ngô Văn Nhượng. quê ở Bình Thuận, là thừa phái, có công góp phần bảo vệ Công ty Liên Thành lúc mới thành lập.
....
Quá trình phát triển:
- 1906 – 1916: khởi nghiệp và mở rộng các phân cuộc ở Đức Thắng, Huy Long, Phú Hào, Mũi Né và Phan Rí thuộc Phan Thiết
- Năm 1917: Dời Tổng cuộc (trụ sở chánh) vào phân cuộc Chợ Lớn, hiện nay là số 3-5 Châu Văn Liêm. Đây là nơi Bác Hồ có nghỉ lại trước khi ra đi tìm đường cứu nước, và đã được công nhận là di tích lịch sử.
- Năm 1917: trong khi mướn phố ở Chợ Lớn, Liên Thành mua một sở nhà cũ ở Vĩnh Hội (cũng gọi là Khánh Hội nay là Bến Vân Đồn) để làm vựa nước mắm.
- Năm 1922: Tổng cuộc ở Chợ Lớn phí tổn quá nặng, tiền mướn phố rất đắt, Hội đồng quản trị quyết định xây nhà cũ ở Vĩnh Hội và trả lại phố ở Chợ Lớn, Tổng cuộc Liên Thành chính thức ở 243 Bến Vân Đồn và hiện nay cũng là trụ sở chính của Công ty Liên Thành.
- Năm 1975: Sau giải phóng Công ty Liên Thành được Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh giao thêm 9 hãng nước mắm tư nhân để lại lập nên “ Xí nghiệp Quốc doanh Nước mắm Liên Thành”.
- Năm 1990: để thích nghi với nền kinh tế thị trường, Xí nghiệp được đổi tên là “ Xí nghiệp chế biến thủy hải sản Liên Thành”.
- Năm 2001: chuyển thành Công ty Cổ phần đến ngày nay.
Như vậy, công ty này khi thành lập có đến 6 ông chủ nhưng tuyệt nhiên không thấy có tên cụ Dương Trung Giao. Tôi tiếp tục "nghiên cứu lịch sử" liên quan đến hãng nước mắm Liên Thành nhưng vẫn không thấy có mối liên hệ gì giữa công ty này và cụ Dương Trung Giao. Trong quá trình tìm hiểu đó, tôi cũng được biết chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành tới dạy học tại trường Dục Thanh và được Liên Thành thương quán hỗ trợ hết mình là do được cụ Trương Gia Mô, đồng liêu của cụ Nguyễn Sinh Sắc, giới thiệu với cụ Hồ Bá Tang, đồng sáng lập trường và hãng nước mắm.
Sáu sáng lập viên của LTTQ: Hồ Tá Bang, Nguyễn Trọng Lợi,
Nguyễn Quý Anh (hàng trên), Nguyễn Hiệt Chi,
Trần Lệ Chất, Ngô Văn Nhượng (hàng dưới)

Năm 1979, các ông chủ của hãng nước mắm này hiến công ty cho Nhà nước với điều kiện là giữ lại tên Liên Thành cùng với bàn thờ 6 cụ tổ sáng lập nêu trên. Vậy phải chăng hãng nước mắm đã bỏ sót ông chủ thứ 7? Hay là cụ Dương Trung Giao là chủ mới trong giai đoạn sau này? Điều này cũng không hợp lý vì năm 1917, Liên Thành thương quán chuyển dịch vào Sài Gòn còn cụ Dương Trung Giao lại đi theo chiều ngược lại: "Ra Hà Nội, cụ mua ngôi nhà 27 Hàng Đường". Dù gì thì với bề dày truyền thống yêu nước trong hơn 100 năm xây dựng và phát triển, kinh qua nhiều thăng trầm của lịch sử, thiết nghĩ Liên Thành không thể không thành kính ghi công và trân trọng sự đóng góp của từng người, từng thế hệ, nhất là trong giai đoạn ban đầu hoạt động của hãng.
Hay là cụ Dương Trung Hậu chỉ đóng một vai trò của người làm công ăn lương trong hãng này nhưng tác giả bài báo đã "nhầm nhọt" sang thành "chủ hãng"? Vậy cũng không hợp lý lắm vì đây là một yếu tố lịch sử quan trọng, có liên quan đến Hồ Chủ tịch, nhất là khi tác giả nói rõ: "cụ Dương Trung Giao - chủ hãng nước mắm Liên Thành, là người duy tân, làm kinh tế để nuôi chí" (giống y thông tin về 6 cụ kia). Tác giả bài viết này là Vi Thùy Linh, nếu tôi không nhầm thì là nhà thơ Vi Thùy Linh nổi tiếng (vốn có quan hệ thân thiết với ngài DTQ), chứ không phải là "nhà dân chủ" mới nổi Linh "nhà thổ", nên khó có chuyện phịa ra cái dữ liệu này, nhất là khi đăng lên báo cho bàn dân thiên hạ xem chứ không phải là "trà chanh chém gió". Và dù tác giả có "nhầm nhọt" thật thì chắc chắn ngài DTQ sẽ đính chính lại với người viết (chí ít thì cũng được 1 số báo biếu để xem người ta viết gì về mình trên báo chứ!).
Thế không lẽ là "nhà sử học" Dương Trung Quốc cung cấp sai thông tin cho người viết à? Điều này thật là khó tin vì ngài là người nghiên cứu sử, lại là người có địa vị trong ngành sử và xã hội đồng thời kiêm nghề báo nên hơn ai hết ngài hiểu rằng bóp méo lịch sử là một cái tội (chí ít là với lương tâm) và gây ra những hệ lụy khó lường. Ngài ấy có hàng chục năm nghiên cứu về lịch sử cận đại Việt Nam không lẽ chi tiết lịch sử liên quan đến chính gia đình mình mà lại mơ hồ (hay nói như 1 người hâm mộ của "nhà sử học" khi phê phán bài "Sâu bít" nghị trường ... của tôi là "ông ấy là nhà sử học lỗi lạc nên làm sao sai được"!)?!
Như vậy, chỉ có thể là do hãng nước mắm Liên Thành đã có thiếu sót trong việc này. Hãng nước mắm thì làm sao rành rẽ lịch sử bằng nhà sử học được, cho dù là lịch sử thành lập và phát triển của chính mình (!). Vậy tôi đề nghị hãng nước mắm Liên Thành nên tìm hiểu kỹ lại lịch sử nhà mình để làm rõ vấn đề này, trả lại đúng vai trò lịch sử cho các nhân vật có liên quan. Đây là một sự kiện rất quan trọng vì có liên quan đến khoảng thời gian trước khi đi tìm đường cứu nước của Hồ Chủ Tịch, vốn còn khan hiếm dữ liệu. Biết đâu đấy, qua sự việc này, logo của hãng nước mắm Liên Thành sẽ cũng tìm được một chỗ xứng đáng trên tờ tạp chí Xưa và Nay nổi tiếng của Hội sử học Việt Nam.
Nguồn:
http://www.doimat.cuanhcuem.net/2013/06/Duong-Trung-Quoc-nham-nhot-chi-day.html?showComment=1371357681642#c6945439397609857095

ĐÔNG LA: QUÁ TRÌNH LẬP THÀNH TÍCH XỘ KHÁM CỦA NHÀ VĂN VIẾT BỪA

Lời ad: Có khá nhiều bài viết về tay Viết Đào - tức Viết Đần, Viết Bừa - này rồi. Tuy nhiên, thêm một bài nữa của Nhà văn Đông La với nhiều nguồn tin mới mẻ:

Tính không viết, chuyện Phạm Viết Đào bị bắt vì phạm pháp quá rõ ai cũng biết, nhưng rồi lại không thể không viết khi thấy trên BBC lại đưa những tin xuyên tạc qua bài VN bắt liên tiếp để đổi chiều quan hệ?:
“Đánh giá các vụ bắt blogger tại Việt Nam, có ý kiến rằng phái 'thân Mỹ' trong nội bộ ban lãnh đạo Việt Nam đã bị qua mặt bởi phe phái muốn tìm kiếm ơn huệ từ Trung Quốc”.
Đây là kiểu nhìn xuyên tạc từ lâu của những nhà “Việt Nam học” chuyên sống bằng nghề chống phá VN. Bởi chính sách ngoại giao đa phương đã trở thành chiến lược của VN. Điều này đã được rút ra từ những bài học đầy máu và nước mắt của dân Việt, kể cả của VNCH: đặt trọn niềm tin vào một nơi sẽ trở thành con rối và sẽ thất bại. Vì vậy nói ĐCSVN có nhóm thân Mỹ, nhóm thân TQ là bậy bạ!
Bài báo trên tiếp:
“Chính quyền Việt Nam ngày càng trở nên tồi tệ trong việc trấn áp các cây viết trên mạng”.
Đây cũng là kiểu can thiệp thường thấy vào công việc nội bộ của VN, bất chấp sự việc diễn ra như thế nào. Pháp luật mỗi nước không thể giống nhau mà tùy theo hoàn cảnh riêng. VN không thể cho tự do ma túy, tự do mại dâm, tự do biểu tình, tự do buôn bán súng; cũng như không thể cho tự do viết bậy, tự do nói bậy, tự do làm càn. Chính vậy VN mới giữ được sự ổn định, không có nổ bom khủng bố, không có xả súng giết người hàng loạt. Có lẽ nào để chiều theo những chiêu bài dân chủ của kẻ xấu, VN ta sẽ đánh mất sự ổn định quý giá thiêng liêng ấy, sau hàng trăm năm thịt nát xương tan, mưa bom bão đạn!
Cũng theo BBC:
“Trong một lần Phỏng vấn với BBC, ông Phạm Viết Đào khẳng định blog được nhiều người truy cập của ông hoạt động hoàn toàn trong khuôn khổ pháp luật và ông không làm gì sai”.
Tôi đã viết một người phạm pháp mà không biết mình phạm pháp thì là đần, nên từ Viết Đào tôi gọi thành Viết Đần là vì thế.
Vậy quá trình lập thành tích để xộ khám của nhà văn viết bừa Viết Đần là như thế nào?
Trước hết tôi vừa thấy thương vừa thấy buồn cười khi một thằng cha cả đời cực khổ luồn lách, lẽ ra hưu thì an hưởng tuổi già giờ lại an hưởng tuổi tù, vừa cực thân vừa ô danh thì quá là khổ nhục! Rồi còn vợ, còn con, còn họ hàng nữa chứ!
Lần đầu tôi chú ý tới Đào là việc Đào công kích ông Đào Duy Quát. Tôi cũng từng công kích, kể cả mắng nhiếc nhiều người, nhưng thái độ của tôi luôn tùy theo bản chất vụ việc, luôn dựa trên cơ sở vững chắc của tri thức và đạo lý, nếu không tôi sẽ là một kẻ vu oan giá họa, thậm chí sẽ bị kiện đi tù.
Nhưng Phạm Viết Đào thì khác, việc ông Quát đăng bài đưa tin ý đồ xấu của TQ chỉ chưa chu toàn, chỉ sơ suất, vậy mà ông Đào vu cho ông Quát là phản quốc thì thật là ác tâm. TQ chuẩn bị quốc phòng ông phóng lên thành họ “sẽ dùng vũ lực” thì thật là hồ đồ. Một người vừa ác vừa hồ đồ như vậy lại từng làm quan thanh tra thì không biết đã làm khổ bao người rồi?!
Theo tôi tội nặng nhất của Đào là đã có những hành động mang tính hệ thống, cố ý, làm nguy cơ đến an ninh quốc gia. Đó là việc công kích một cách toàn diện vào đầu não của thể chế, từ người đứng đầu là Tổng Bí thư trở xuống.
Thật tiếc, Đào cũng giống nhiều nhà rân trủ ngu, không phân biệt được tự do dân chủ với tự do phạm pháp. Nếu các vị lãnh đạo phạm pháp với tư cách cá nhân, có những chứng cớ cụ thể, như giết người, cướp của, v.v… thì theo Hiến Pháp, mọi công dân bình đẳng, ai cũng có có quyền tố cáo. Nhưng chuyện các vị lãnh đạo thực thi trọng trách thì lại khác. Khi ấy, các vị không chỉ là những công dân mà còn là người đại diện của dân, của nhà nước. Việc đánh giá họ hay đở đúng sai không thể tùy tiện, chủ quan mà phải dựa trên nhiều cơ sở về chính trị và pháp luật. Như các ông Tổng thống Mỹ tiến hành Chiến tranh VN hao người tốn của, họ chỉ sai, chỉ dốt, chứ họ không phải phạm pháp nên không có ai bị cách chức cả. Nhưng ông Nixon chỉ nghe lén điện thoại thôi là phải từ chức; ông Clinton chỉ vì chuyện thuế má vặt vãnh thôi cũng phải bị “hỏi tội”!
Vậy mà về toàn bộ các vị lãnh đạo và những chuyện đại sự quốc gia, Phạm Viết Đào ngông nghênh tùy tiện chém gió, phán bừa.
Hiện trang blog của Đào đã bị đóng, nhưng tìm những chứng cớ phán bậy của Đào không khó. Vì những tài liệu “quý giá” đó những trang chống VN sao mà không ưu ái, lưu giữ cẩn thận. Tôi chỉ vào một trang https://webdoithoai.wordpress.com/ là đã thấy đầy đủ.
Để có cái nhìn xuyên suốt, tôi chú ý tận từ ngày 31-03-2011, trang doithoaiđã đăng lại bài của Phạm Viết Đào (Hai Xe Ôm) trên http://Blog NV Phamvietdao viết về ông Nguyễn Phú Trọng. Đào đã mượn chuyện Trương Phi hét trên cầu Tràng Bản thời Tam Quốc khiến cho quân Tào Tháo chạy tán loạn để diễu chuyện họp Quốc Hội ở ta:
“Trong phiên họp ngày 26/3 hàng chục ý kiến của các đại biểu Quốc hội ào ạt tấn công, truy vấn Chính phủ gay gắt khiến cho các tướng của Chính phủ chạy dài… Chính vào lúc nguy cấp đó, vị thống soái tối cao, Chủ tịch Nguyễn Phú Trọng mới ra chiêu, ông tuyên bố một câu xanh rờn: Thủ tướng điều hành công việc rất năng động, quyết liệt; Câu nói này của Chủ tịch sao giống với câu quát làm rụng rời trăm vạn quân Tào của Trương Dực Đức tại cầu Tràng Bản khi xưa”;
“Khi xưa bằng uy lực cá nhân của một danh tướng, Trương Phi đã quát lui được trăm vạn quân Tào; Còn ngày nay thì Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng với uy quyền Chủ tịch cộng uy quyền của Tân Tổng Bí thư nên không cần phải quát, ông chỉ cần một câu nói nhẹ nhàng thôi mà đã lập tức làm thúc thủ bao nhiêu “ võ tướng “ của độ quân Quốc hội…Có thể nói đây là một độc chiêu, một đòn cao thủ của Chủ tịch Quốc hội, của Tân Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng”;
“theo dư luận vỉa hè thì: trước khi tiến hành Đại hội Đảng, trong Ban chấp hành Trung ương khóa X có 2 ứng cử viên sáng giá chạy đua vào chức Tổng Bí thư, nghe nói có những cuộc bỏ phiếu ông Nguyễn Tấn Dũng còn cao phiếu hơn ông Nguyễn Phú Trọng; Chuyện này không biết thực hư ra làm sao… Thành ra việc đắc cử vào vị trí Tổng Bí thư của ông Nguyễn Phú Trọng đã chắc gì tâm phục khẩu phục được ông Nguyễn Tấn Dũng…
Khi xưa trong cuộc đấu tranh giành quyền lực thời phong kiến, bên ta cũng như bên Tàu thường có các miếng võ sau đây: ném vào đất chết để mà sống… Khi thấy đối thủ chưa chịu thần phục mình, lập tức lừa miếng cho quân đẩy đối thủ xuống bùn; đợi cho đối thủ ngắc ngứ lúc đó mới tự giơ tay vớt lên, lấy khăn lau mặt mũi cho đối thủ và ném cho cái quần, cái áo gì đó đễ đỡ bất phần trơ… Thế là đối thủ tâm phục, khẩu phục nhận là đại ca ngay lập tức…”
“Như vậy, hành động này của chủ soái Nguyễn Phú Trọng đã lợi dụng thế quân để tăng uy quyền và vị thế của mình vừa mới giành được quả là cao thủ.
Trong chính trường đôi khi cũng phải sử dụng tới mẹo vặt để tranh đoạt quyền uy cũng là lẽ đời”.
Không chỉ là chuyện đại sự quốc gia mà còn là chuyện danh dự cá nhân vậy mà Đào ngang nhiên suy diễn xiên xẹo diễu cợt bậy bạ, làm mất ổn định chính trị, quả là điếc không sợ súng.
Với Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Đào mượn ý của Trần Trung Đạo (Nguồn: Diễn Đàn Thế Kỷ) suy diễn quấy rối qua bài: LIỆU CÓ NHỮNG CHUYỂN HƯỚNG CHÍNH TRỊ TRONG LÃNH ĐẠO CAO CẤP? (Posted on 18/05/2011 by Doi Thoai, Blog Phamvietdaonv):
“Hai sự kiện lớn hòa điệu trong bản hợp ca Đổi Mới này chỉ ra điều gì? Đó là:
- Ông Trương Tấn Sang đã thành công trong việc hiệp thương với nhóm ủng hộ đổi mới trong Đảng, đẩy lùi phe bảo thủ vào thế hạ phong.
- Ông Trương Tấn Sang đã củng cố được quyền lực của người lãnh đạo số 1.
- Quốc Hội Khóa XIII sẽ có đa số đại biểu theo chiều hướng lãnh đạo của ông Trương Tấn Sang.
Nhưng như trên đã nói, đối với người cộng sản dù thuộc khuynh hướng tiến bộ hay bảo thủ, Đổi Mới chỉ là chiến lược đối phó chứ khó có thể có thực chất”.
Với TT Nguyễn Tấn Dũng, Phạm viết Đào (Hai Xe Ôm) viết bài THỦ TƯỚNG NGUYỄN TẤN DŨNG LẠI “HỨA KHÔN”? (Posted on 31/03/2011 by Doi Thoai, Blog NVPhamvietdao):
“Hứa mà như không hứa, hứa mà không phải chịu trách nhiệm gì, ấy là ông Thủ tướng “ HỨA KHÔN “vậy?”.
Về ĐCSVN nói chung, Phạm Viết Đào mượn ý của Bùi Minh Quốc cho là một Đảng luôn “làm” ngược với “nói”, qua bài LỜI CHÚC LO GỬI ĐẾN TÂN TỔNG BÍ THƯ NGUYỄN PHÚ TRỌNG VÀ… (Posted on 21/01/2011 by Doi Thoai, BlognvPhamvietdao):
“Vậy lời chúc lo tôi trân trọng gửi tân Tổng bí thư và toàn thể đồng nghiệp, toàn Đảng, toàn Dân là cùng nhau biết lo về một căn bệnh hiểm nghèo trong cơ thể Đảng và toàn bộ hệ thống chính trị: căn bệnh có tên là sự ngược nhau giữa danh và thực, hay gọi nôm na là nói một đằng làm một nẻo.
Bao năm ròng cái thực cứ một mực vận hành theo hướng ngược với cái mà nó nhân danh giờ đây vẫn đang từng ngày từng giờ hủy họai cái danh – một cái danh được gây dựng vun đắp bởi mồ hôi thật, xương máu thật của hàng triệu hàng triệu cán bộ, đảng viên, cựu chiến binh, cựu kháng chiến cùng gia đình họ”.
Tệ nạn, sai trái, yếu kém đúng là có thật. Ngay mỗi chúng ta đây, ngay mỗi đơn vị nhỏ cho đến phạm vi cả nước, không ít thì nhiều, ai cũng có, nơi nào cũng có. Còn tuyệt đối hóa cái xấu, cho ĐCSVN cố tình xấu như vậy, nghĩa là thực chất đã trở thành một Đảng phản động như ý Bùi Minh Quốc và Đào đồng tình đăng lại, thì là bậy bạ!
Chưa hết, Đào còn dựa vào mê tín, cho khí tiết như biểu hiện ý của đất trời, kích động quần chúng qua bài: ĐẠI HỘI ĐẢNG XI KHAI MẠC VÀ DIỄN RA TRONG CÁI GIÁ LẠNH CỦA TRỜI, ĐẤT? (Posted on 12/01/2011 by Doi Thoai, BlognvPhamvietdao):
 “Hôm nay đúng 8 giờ ngày 12/1/2011, tại Trung tâm hội nghị quốc tế Mỹ Đình Hà Nội đã chính thức khai mạc Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI; thời tiết Hà Nội hôm nay nói riêng và khu vực miền bắc nói chung đang tiếp tục phải hứng chịu một đợt rét đậm, rét hại hy hữu, kéo dài bất thường… cho tới lúc bế mạc Đại hội Đảng? … có khả năng kéo dài qua Tết Nguyên Đán?
Sự giở quẻ của thiên nhiên vốn luôn tiềm ẩn nhiều bất trắc, ẩn họa; sự ngẫu nhiên hay đây thật sự là “điềm” mang ẩn ý, thông điệp gì đây của trời, của đất?
Nếu Đảng không có cách khắc phục căn bệnh cố hữu thường mắc của một đảng cầm quyền, một đảng mặc định mình là “thiên sứ”, đó là các căn bệnh: Chủ quan, tự mãn, độc đoán,  xô đẩy tới các hành động tham tàn, bất chấp lòng dân, pháp luật, lẽ phải, đạo lý… dấu hiệu tàn suy của một chế độ, một vương triều mà lịch sử đã từng in dấu…
Nếu một thể chế bị Trời, Đất, Lòng người quay lưng thì…ôi…thôi…
Phải chăng đây là một thông điệp nhãn tiền, một điềm cảnh báo mà trời đất, lòng dân muốn thông điệp tới các đại biểu tham dư Đại hội đại biểu Đảng toàn quốc lần thứ XI!”
***
Cứ thế, toàn những chuyện động trời, có tác động mạnh vào ý thức quần chúng, nghĩa là làm mất ổn định chính trị xã hội, gây ra nguy cơ cho an ninh quốc gia, ảnh hưởng đến cuộc sống bình yên của mọi người, nhưng Đào cứ ngông nghênh tự do tuyên truyền, tự do suy diễn, tự do bình loạn; nghĩa là ngu, phạm tội mà không biết mình phạm tội.
Mọi bộ luật là như nhau, như Đào ra đường thử bất chấp luật giao thông coi, xem xe nó có đâm cho lòi ruột ra không?
Vậy mà trong bài “Tìm cơ chế để nhà báo được bộc lộ chính kiến của mình như các blogger” mà Đào đọc tại hội thảo "Tác động của truyền thông xã hội lên tác nghiệp báo chí" sáng 24/12/2012 tại trụ sở Liên hiệp các Hội Khoa học-Kỹ thuật Việt Nam, có đoạn:
Bản thân tôi là người ham viết blog, mới nghỉ hưu từ 1/6/2012, trang của tôi bị đánh sập 3 lần và không biết ai phá; rất nhiều lần trực tiếp được mời lên yêu cầu giải trình các nội dung, quan điểm cũng như trách nhiệm hành chính (vì tôi là công chức) và trách nhiệm trước luật pháp về những thông tin tôi nêu về những vấn đề tôi viết ra…Tôi đã giải thích, tranh luận sòng phẳng, minh bạch rằng: những điều tôi viết ra không vi phạm 19 điều đảng viên không được làm vì tôi là đảng viên; Tôi không vi phạm luật pháp thông tin (Luật Báo chí và các văn bản có liên quan)…Tôi là hội viên Hội Nhà văn VN, hội viên Hội Nhà báo VN, thiên chức của tôi cũng giống như anh nông dân, phải có cày và ruộng cho chúng tôi cày cấy; Khi nhà nước thừa nhận cho phép bằng luật pháp hoạt động của những hội này thì nhà nước phải chịu trách nhiệm bảo hộ công việc của chúng tôi, những cư dân hoạt động có thẻ khi chúng tôi không làm gì vi phạm luật pháp”.
Đưa tin, suy diễn bậy bạ làm ảnh hưởng uy tín và danh dự một cá nhân thôi cũng đã là phạm pháp rồi huống chi toàn những chuyện động trời!
Lại phải than “Thôi rồi Đào ơi!” như vụ Nhất “lác” hôm nào!
Thôi ngu thì ráng chịu! Ngông thì ráng chịu! Hám ô danh thì ráng chịu!
Còn lại đi trông chờ vào cái dư luận quốc tế quốc tung, cái nghề chống VN để kiếm sống, thì tác dụng gì. Nhà nước nào thì cũng phải lo cho sự ổn định và bình yên cho dân nước người ta chứ, có ai lại chạy theo dư luận để hại dân. Khi bom rơi đạn nổ, xương tan thịt nát, nồi da xáo thịt thì loại dư luận quốc tế như thế có cứu được dân Việt không?
Với Mỹ, có lẽ nên xem lại cái sự tự do dân chủ của mình. Mới hôm nào bom nổ ở cuộc đua thể thao của người khuyết tật, lại 13-6 hôm kia thôi, một tay súng đã sát hại ba người tại thành phố St.Louis rồi tự sát! Trước đó… ít nhất 12 người chết và 50 người bị thương trong vụ xả súng tại buổi công chiếu bộ phim "Người Dơi" tại thành phố Denver … rồi… Một thanh niên dùng súng ngắn nã đạn ở trường tiểu học tại bang Connecticut, làm 20 trẻ em, 6 giáo viên và một người khác thiệt mạng, gây nên vụ thảm sát trường học nghiêm trọng thứ hai trong lịch sử Mỹ… v.v…
VN và Mỹ đã bang giao toàn diện, nhưng còn nghiêng về kinh tế và mới chú ý hơn về quân sự. Còn chuyện chính trị xã hội, tiếc là Mỹ lại hay có những quan tâm hơi bị “jô jiêng” vào chuyện nội bộ VN. Lẽ ra qua những vụ bắt những người quấy rối, các nhà lập pháp Mỹ nên học tập kinh nghiệm VN, học tập những bí quyết đã đảm bảo cho VN qua gần 40 năm sau chiến tranh vẫn không hề có một lần bom nổ, để giữ gìn sự bình yên cho cuộc sống người dân Mỹ hôm nay!
15-6-2013
Nguồn: 
http://donglasg.blogspot.com/